赠谢邺门五十一诗

清代 成鹫
坐中饮酒浮大白,听我山僧歌一拍。欲膴仕,毋识字。 要落魄,作词客。君不见里中黄口附青云,堂上主人生白发。 借问主人姓氏谁,昔之大谢今大儿。生来凿破混沌窍,无端下笔能吟诗。 眼前作者少满意,与我先世称相知。先世知君非一日,临老结交交更密。 我为儿时君作宾,名分凛凛如叔侄。大人指君为我言,此是而翁老胶漆。 我常侧耳闻高谈,八窗四壁生烟岚。我常披卷读佳句,恍如孤月明秋潭。 当时记忆十八九,至今脱误无二三。始知往事那可道,少壮渐衰衰复老。 更无面目干权贵,祇有诗篇供潦倒。我去为僧君灌园,驴背相逢休草草。 草草相逢能几回,海门春色去还来。置将世上难成事,罄取尊前未罄杯。 主人既尽杯中物,狂子狂歌歌未毕。我年四十二,君年五十一。 从前岁月可奈何,剩有空文归石室。得意失意祇自知,羞与时人较名实。 弹我雍门琴,操君齐客瑟。莫更觅知音,斲鼻今无质。 莫待浊河清,龙门流汨汨。但愿年年月月日日饮酒时,尽如今年今月与今日。 就中认取主人翁,当尊相见无相失。
zuò zhōng yǐn jiǔ bái   tīng shān sēng pāi shì   shí    
yào luò   zuò jūn jiàn zhōng huáng kǒu qīng yún táng   shàng zhǔ rén shēng bái    
jiè wèn zhǔ rén xìng shì shuí   zhī xiè jīn ér shēng lái záo hùn dùn qiào   duān xià néng yín shī    
yǎn qián zuò zhě shǎo mǎn   xiān shì chēng xiāng zhī xiān shì zhī jūn fēi lín   lǎo jié jiāo jiāo gèng    
wèi ér shí jūn zuò bīn   míng fēn lǐn lǐn shū zhí rén zhǐ jūn wèi yán   shì ér wēng lǎo jiāo    
cháng ěr wén gāo tán   chuāng shēng yān lán cháng juàn jiā huǎng   yuè míng qiū tán    
dāng shí shí jiǔ   zhì jīn tuō èr sān shǐ zhī wǎng shì dào shào   zhuàng jiàn shuāi shuāi lǎo    
gèng miàn gàn quán guì   yǒu shī piān gōng liáo dǎo wèi sēng jūn guàn yuán   bèi xiāng féng xiū cǎo cǎo    
cǎo cǎo xiāng féng néng huí   hǎi mén chūn hái lái zhì jiāng shì shàng nán chéng shì qìng   zūn qián wèi qìng bēi    
zhǔ rén jǐn bēi zhōng   kuáng kuáng wèi nián shí èr jūn   nián shí    
cóng qián suì yuè nài   shèng yǒu kòng wén guī shí shì shī zhī xiū   shí rén jiào míng shí    
dàn yōng mén qín   cāo jūn gèng zhī yīn zhuó   jīn zhì    
dài zhuó qīng   lóng mén liú dàn yuàn nián nián yuè yuè yǐn jiǔ shí jǐn   jīn nián jīn yuè jīn    
jiù zhōng rèn zhǔ rén wēng   dāng zūn xiāng jiàn xiāng shī