赠萧自愚炼师

元代 刘崧
填海衔木石,移山开路衢。既怜精卫苦,复笑愚公愚。 扰扰六合间,机械纷奔趋。岂知大智者,敛之寂若无。 缅彼白鹤仙,昂藏一丈夫。冲抱龙虎气,清含山泽癯。 炼药入紫霞,吹笙上玄都。逍遥青天中,湛寂以自娱。 我欲蹑其躅,飘然安可呼。永怀伯阳翁,握此玄化枢。 毋为事辩巧,取愧斯人徒。
tián hǎi xián shí   shān kāi lián jīng wèi   xiào gōng
rǎo rǎo liù jiān   xiè fēn bēn zhī zhì zhě   liǎn zhī ruò
miǎn bái xiān   áng cáng zhàng chōng bào lóng   qīng hán shān
liàn yào xiá   chuī shēng shàng xuán dōu xiāo yáo qīng tiān zhōng   zhàn
niè zhú   piāo rán ān yǒng huái 怀 yáng wēng   xuán huà shū
wéi shì biàn qiǎo   kuì rén