贈蕭自愚鍊師

元代 劉崧
填海銜木石,移山開路衢。既憐精衛苦,復笑愚公愚。 擾擾六合間,機械紛奔趨。豈知大智者,斂之寂若無。 緬彼白鶴仙,昂藏一丈夫。沖抱龍虎氣,清含山澤癯。 煉藥入紫霞,吹笙上玄都。逍遙青天中,湛寂以自娛。 我欲躡其躅,飄然安可呼。永懷伯陽翁,握此玄化樞。 毋為事辯巧,取愧斯人徒。
tián hǎi xián shí   shān kāi lián jīng wèi   xiào gōng
rǎo rǎo liù jiān   xiè fēn bēn zhī zhì zhě   liǎn zhī ruò
miǎn bái xiān   áng cáng zhàng chōng bào lóng   qīng hán shān
liàn yào xiá   chuī shēng shàng xuán dōu xiāo yáo qīng tiān zhōng   zhàn
niè zhú   piāo rán ān yǒng huái yáng wēng   xuán huà shū
wéi shì biàn qiǎo   kuì rén