赠吴山人归自京师

明代 唐顺之
山人不解机心事,早岁藏珍学鹿门。住傍岩崖惟四壁,赋成金石几千言。 偶游卿相多悬榻,归去蓬蒿正满园。京洛岂无知己在,看君终是厌烦喧。
shān rén jiě xīn shì   zǎo suì cáng zhēn xué 鹿 mén zhù bàng yán wéi   chéng jīn shí qiān yán    
ǒu yóu qīng xiàng duō xuán   guī péng hāo zhèng mǎn yuán jīng luò zhī zài kàn   jūn zhōng shì yàn fán xuān