赠吴淳

明代 杨士奇
大器必晚成,早达多幸致。园柳迎春发,不待秋霜悴。 青青南山柏,百岁升云际。明堂选栋梁,匠石来拟议。 凡古贤哲人,孰不怀用世。不惜发轫迟,惟患道未至。 流俗竞苟得,终焉速颠踬。卓哉漆雕生,明达见大意。 吴生海虞秀,诗礼家有自。夙承大父训,稽古研经义。 昨奉贤能书,霜蹄偶一蹶。隆然敬执友,于我频见诣。 温温昆玉资,颙颙负志气。久别留台君,对此喜忘寐。 于时夏六月,积雨旦初霁。宛宛黄鸟鸣,葵榴艳荣丽。 辞我将南旋,何以效赠遗。厚积而迟发,周行骋良骥。 不闻任公钓,岂为目前计。往哉加进修,云霄匪难跂。
wǎn chéng   zǎo duō xìng zhì yuán liǔ yíng chūn   dài qiū shuāng cuì    
qīng qīng nán shān bǎi   bǎi suì shēng yún míng táng xuǎn dòng liáng jiàng   shí lái    
fán xián zhé rén   shú huái 怀 yòng shì rèn chí wéi   huàn dào wèi zhì    
liú jìng gǒu de   zhōng yān diān zhì zhuó zāi diāo shēng míng   jiàn    
shēng hǎi xiù   shī jiā yǒu chéng xùn   yán jīng    
zuó fèng xián néng shū   shuāng ǒu jué lóng rán jìng zhí yǒu   pín jiàn    
wēn wēn kūn   yóng yóng zhì jiǔ bié liú tái jūn duì   wàng mèi    
shí xià liù yuè   dàn chū wǎn wǎn huáng niǎo míng kuí   liú yàn róng    
jiāng nán xuán   xiào zèng hòu ér chí zhōu   xíng chěng liáng    
wén rèn gōng diào   wèi qián wǎng zāi jiā jìn xiū yún   xiāo fěi nán