赠文安王孝子

清代 魏廷珍
天性惟一本,孺慕无尽时。晨昏犹省问,况乃生别离。 所以至孝心,感通若神奇。文安王孝子,派出太原支。 父避徭役苦,飘然天之维。岂不桑梓念,政猛过于虒。 生子襁褓中,乳哺仰母慈。命名纵有意,焉知后会期。 子长未识父,向母穷端倪。一闻五内裂,旭日绕寒飔。 雏乌尚反哺,孤云且暮归。痛父无所依,徒生复何为。 拜母出门去,新妇初结缡。尸饔已有托,四海往追驰。 逾赵凌燕塞,跨齐越海湄。朝餐荒烟里,暮宿孤魂祠。 吁天血泣雨,逢人泪陈辞。影响两无音,茫茫去何之。 艰阻穷且困,志益坚不疲。寤寐鬼神启,精诚天地知。 梦绕田横岛,卜协带山崥。识貌究难辨,讯名豁不疑。 旁观惊且叹,父子痛把持。漂零二十载,会合翻成悲。 弃缁归故里,旧案得齐眉。郡邑上其事,朝廷旌门楣。 兰桂联翩起,科名世第推。至今华缨结,孝乃万事基。 吾闻古之人,寿昌良可师。孰知三百年,前后同一规。 固由秉彝性,真切自天机。尤喜教化兴,培植世风移。 名教赖以振,惭无华黍词。所望采风人,于此日孳孳。
tiān xìng wéi běn   jìn shí chén hūn yóu shěng wèn   kuàng nǎi shēng bié
suǒ zhì xiào xīn   gǎn tōng ruò shén wén ān wáng xiào   pài chū tài yuán zhī
yáo   piāo rán tiān zhī wéi sāng niàn   zhèng měng guò
shēng qiǎng bǎo zhōng   yǎng mìng míng zòng yǒu   yān zhī hòu huì
cháng wèi shí   xiàng qióng duān wén nèi liè   rào hán
chú shàng fǎn   yún qiě guī tòng suǒ   shēng wéi
bài chū mén   xīn chū jié shī yōng yǒu tuō   hǎi wǎng zhuī chí
zhào líng yàn sāi   kuà yuè hǎi méi cháo cān huāng yān   宿 hún
tiān xuè   féng rén lèi chén yǐng xiǎng liǎng yīn   máng máng zhī
jiān qióng qiě kùn   zhì jiān mèi guǐ shén   jīng chéng tiān zhī
mèng rào tián héng dǎo   bo xié dài shān shí mào jiū nán biàn   xùn míng huō
páng guān jīng qiě tàn   tòng chí piāo líng èr shí zài   huì fān chéng bēi
guī   jiù àn méi jùn shàng shì   cháo tíng jīng mén méi
lán guì lián piān   míng shì tuī zhì jīn huá yīng jié   xiào nǎi wàn shì
wén zhī rén   shòu 寿 chāng liáng shī shú zhī sān bǎi nián   qián hòu tóng guī
yóu bǐng xìng   zhēn qiè tiān yóu jiào huà xīng   péi zhí shì fēng
míng jiào lài zhèn   cán huá shǔ suǒ wàng cǎi fēng rén