贈文安王孝子

清代 魏廷珍
天性惟一本,孺慕無盡時。晨昏猶省問,況乃生別離。 所以至孝心,感通若神奇。文安王孝子,派出太原支。 父避徭役苦,飄然天之維。豈不桑梓念,政猛過於虒。 生子襁褓中,乳哺仰母慈。命名縱有意,焉知後會期。 子長未識父,向母窮端倪。一聞五內裂,旭日繞寒颸。 雛烏尚反哺,孤雲且暮歸。痛父無所依,徒生復何為。 拜母出門去,新婦初結縭。屍饔已有托,四海往追馳。 逾趙凌燕塞,跨齊越海湄。朝餐荒煙里,暮宿孤魂祠。 籲天血泣雨,逢人淚陳辭。影響兩無音,茫茫去何之。 艱阻窮且困,志益堅不疲。寤寐鬼神啟,精誠天地知。 夢繞田橫島,卜協帶山崥。識貌究難辨,訊名豁不疑。 旁觀驚且嘆,父子痛把持。漂零二十載,會合翻成悲。 棄緇歸故里,舊案得齊眉。郡邑上其事,朝廷旌門楣。 蘭桂聯翩起,科名世第推。至今華纓結,孝乃萬事基。 吾聞古之人,壽昌良可師。孰知三百年,前後同一規。 固由秉彝性,真切自天機。尤喜教化興,培植世風移。 名教賴以振,慚無華黍詞。所望採風人,於此日孳孳。
tiān xìng wéi běn   jìn shí chén hūn yóu shěng wèn   kuàng nǎi shēng bié
suǒ zhì xiào xīn   gǎn tōng ruò shén wén ān wáng xiào   pài chū tài yuán zhī
yáo   piāo rán tiān zhī wéi sāng niàn   zhèng měng guò
shēng qiǎng bǎo zhōng   yǎng mìng míng zòng yǒu   yān zhī hòu huì
cháng wèi shí   xiàng qióng duān wén nèi liè   rào hán
chú shàng fǎn   yún qiě guī tòng suǒ   shēng wéi
bài chū mén   xīn chū jié shī yōng yǒu tuō   hǎi wǎng zhuī chí
zhào líng yàn sāi   kuà yuè hǎi méi cháo cān huāng yān   宿 hún
tiān xuè   féng rén lèi chén yǐng xiǎng liǎng yīn   máng máng zhī
jiān qióng qiě kùn   zhì jiān mèi guǐ shén   jīng chéng tiān zhī
mèng rào tián héng dǎo   bo xié dài shān shí mào jiū nán biàn   xùn míng huō
páng guān jīng qiě tàn   tòng chí piāo líng èr shí zài   huì fān chéng bēi
guī   jiù àn méi jùn shàng shì   cháo tíng jīng mén méi
lán guì lián piān   míng shì tuī zhì jīn huá yīng jié   xiào nǎi wàn shì
wén zhī rén   shòu chāng liáng shī shú zhī sān bǎi nián   qián hòu tóng guī
yóu bǐng xìng   zhēn qiè tiān yóu jiào huà xīng   péi zhí shì fēng
míng jiào lài zhèn   cán huá shǔ suǒ wàng cǎi fēng rén