赠惟实师

清代 成鹫
三岁小儿也道得,八十老翁行不得。斯言勘破天下人,谩向颠毛争白黑。 惟公老矣胡为哉,眼如古佛心婴孩。自誇筋力过少壮,一日下山能几回。 下山相问何从去,攓蓬独与骷髅语。有时聚火煅坭牛,卓午烧泉散行路。 往还十日九带星,入门洗脚翻金经。冷钟冷磬破墙壁,世人两耳不得听。 我闻当今大禅宿,满口狐涎水漉漉。何如此公踏实地,慧且不修宁有福。 山僧忆昨四年前,星星短发垂两肩。与公相见发大笑,腐儒亦复谈枯禅。 须臾天昏风雨恶,头上乌纱吹折角。发长世短可怜生,善来比丘缘剃落。 咄哉往事勿复云,眼前有道不可闻。看公却似山中月,我作长天一片云。 片云明月何曾隔,公在山南我山北。但愿长从老赵州,庭前勘取孤生柏。
sān suì xiǎo ér dào   shí lǎo wēng xíng yán kān tiān xià rén mán   xiàng diān máo zhēng bái hēi    
wéi gōng lǎo wéi zāi   yǎn xīn yīng hái kuā jīn guò shào zhuàng   xià shān néng huí    
xià shān xiāng wèn cóng   qiān péng lóu yǒu shí huǒ duàn niú zhuó   shāo quán sàn xíng    
wǎng huán shí jiǔ dài xīng   mén jiǎo fān jīn jīng lěng zhōng lěng qìng qiáng shì   rén liǎng ěr tīng    
wén dāng jīn chán 宿   mǎn kǒu xián shuǐ gōng shi huì   qiě xiū níng yǒu    
shān sēng zuó nián qián   xīng xing duǎn chuí liǎng jiān gōng xiāng jiàn xiào   tán chán    
tiān hūn fēng è   tóu shàng shā chuī zhé jiǎo cháng shì duǎn lián shēng shàn   lái qiū yuán luò    
duō zāi wǎng shì yún   yǎn qián yǒu dào wén kàn gōng què shì shān zhōng yuè   zuò cháng tiān piàn yún    
piàn yún míng yuè zēng   gōng zài shān nán shān běi dàn yuàn cháng cóng lǎo zhào zhōu tíng   qián kān shēng bǎi