赠王圣侔教授

宋代 释德洪
汝江软碧摇寒空,环江玉色罗五峰。神奇融结孕千载,于是代出文章公。 荆公道德辈孔孟,致君勋业伊周同。君侯才气真不减,行看接武隆休功。 妙龄人誇好风节,气压颍汝何其雄。曾经大笔战文阵,豪俊莫敢撄其锋。 老师硕儒玉堂上,争看洒笔回春工。果然一日盖天下,声名熠耀驰华戎。 都城立石传万口,士林矜气横长虹。岩僧废弃谁比数,亦复诵咏欢填胸。 迹微自恨不及识,向风每觉劳双瞳。天公恤此慕善者,因遣识面山水中。 坐令平昔心变灭,譬如尘净馀清铜。自誇问道陜西老,道人况亦参禅宗。 与君于法实昆弟,姑留十日游从容。拙诗别君无崄句,何从赏我双颊红。 他年揖让对明主,回顾此会成虚空。蹄轮冠盖塞门巷,容我剧笑应无从。
jiāng ruǎn yáo hán kōng   huán jiāng luó fēng shén róng jié yùn qiān zǎi   shì dài chū wén zhāng gōng    
jīng gōng dào bèi kǒng mèng   zhì jūn xūn zhōu tóng jūn hòu cái zhēn jiǎn xíng   kàn jiē lóng xiū gōng    
miào líng rén kuā hǎo fēng jié   yǐng xióng céng jīng zhàn wén zhèn háo   jùn gǎn yīng fēng    
lǎo shī shuò táng shàng   zhēng kàn huí chūn gōng guǒ rán gài tiān xià shēng   míng yào chí 耀 huá róng    
chéng shí chuán wàn kǒu   shì lín jīn héng cháng hóng yán sēng fèi shuí shù   sòng yǒng huān tián xiōng    
wēi hèn shí   xiàng fēng měi jué láo shuāng tóng tiān gōng shàn zhě yīn   qiǎn shí miàn shān shuǐ zhōng    
zuò lìng píng xīn biàn miè   chén jìng qīng tóng kuā wèn dào xiá lǎo 西 dào   rén kuàng cān chán zōng    
jūn shí kūn   liú shí yóu cóng róng zhuō shī bié jūn xiǎn   cóng shǎng shuāng jiá hóng    
nián ràng duì míng zhǔ   huí huì chéng kōng lún guān gài sài mén xiàng róng   xiào yīng cóng