贈王聖侔教授

宋代 釋德洪
汝江軟碧搖寒空,環江玉色羅五峰。神奇融結孕千載,於是代出文章公。 荊公道德輩孔孟,致君勳業伊周同。君侯才氣真不減,行看接武隆休功。 妙齡人誇好風節,氣壓潁汝何其雄。曾經大筆戰文陣,豪俊莫敢攖其鋒。 老師碩儒玉堂上,爭看灑筆回春工。果然一日蓋天下,聲名熠耀馳華戎。 都城立石傳萬口,士林矜氣橫長虹。岩僧廢棄誰比數,亦復誦詠歡填胸。 跡微自恨不及識,向風每覺勞雙瞳。天公恤此慕善者,因遣識面山水中。 坐令平昔心變滅,譬如塵淨餘清銅。自誇問道陜西老,道人況亦參禪宗。 與君於法實昆弟,姑留十日游從容。拙詩別君無嶮句,何從賞我雙頰紅。 他年揖讓對明主,回顧此會成虛空。蹄輪冠蓋塞門巷,容我劇笑應無從。
jiāng ruǎn yáo hán kōng   huán jiāng luó fēng shén róng jié yùn qiān zǎi   shì dài chū wén zhāng gōng    
jīng gōng dào bèi kǒng mèng   zhì jūn xūn zhōu tóng jūn hòu cái zhēn jiǎn xíng   kàn jiē lóng xiū gōng    
miào líng rén kuā hǎo fēng jié   yǐng xióng céng jīng zhàn wén zhèn háo   jùn gǎn yīng fēng    
lǎo shī shuò táng shàng   zhēng kàn huí chūn gōng guǒ rán gài tiān xià shēng   míng yào chí 耀 huá róng    
chéng shí chuán wàn kǒu   shì lín jīn héng cháng hóng yán sēng fèi shuí shù   sòng yǒng huān tián xiōng    
wēi hèn shí   xiàng fēng měi jué láo shuāng tóng tiān gōng shàn zhě yīn   qiǎn shí miàn shān shuǐ zhōng    
zuò lìng píng xīn biàn miè   chén jìng qīng tóng kuā wèn dào xiá lǎo 西 dào   rén kuàng cān chán zōng    
jūn shí kūn   liú shí yóu cóng róng zhuō shī bié jūn xiǎn   cóng shǎng shuāng jiá hóng    
nián ràng duì míng zhǔ   huí huì chéng kōng lún guān gài sài mén xiàng róng   xiào yīng cóng