赠陶琴师

宋代 白玉蟾
一雨濯旱秋滴滴,西风吹破苍苔色。 松坛月冷夜三更,乌鹊无声露华白。 鳌宫饮散酒杯空,万籁萧骚天变黑。 惠然为我鼓长琴,声里胡笳十八拍。 凄凄呜呜寒蝉鸣,黯然古涧泉琤琤。 挑拢撚抹缓复急,远听近听如猿声。 我生飘泊何云萍,故国关山万里程。 君将三叠入吾耳,调中话出吾平生。 曲罢空歌笙鹤,直欲腾身归碧落。
zhuó hàn qiū   西 fēng chuī cāng tái
sōng tán yuè lěng sān gēng   què shēng huá bái
áo gōng yǐn sàn jiǔ bēi kōng   wàn lài xiāo sāo tiān biàn hēi
huì rán wèi zhǎng qín   shēng jiā shí pāi
hán chán míng   àn rán jiàn quán chēng chēng
tiāo lǒng niǎn huǎn   yuǎn tīng jìn tīng yuán shēng
shēng piāo yún píng   guó guān shān wàn chéng
jūn jiāng sān dié ěr   diào zhōng huà chū píng shēng
kōng shēng   zhí téng shēn guī luò