贈陶琴師

宋代 白玉蟾
一雨濯旱秋滴滴,西風吹破蒼苔色。 松壇月冷夜三更,烏鵲無聲露華白。 鰲宮飲散酒杯空,萬籟蕭騷天變黑。 惠然為我鼓長琴,聲里胡笳十八拍。 淒淒嗚嗚寒蟬鳴,黯然古澗泉琤琤。 挑攏撚抹緩復急,遠聽近聽如猿聲。 我生飄泊何雲萍,故國關山萬里程。 君將三疊入吾耳,調中話出吾平生。 曲罷空歌笙鶴,直欲騰身歸碧落。
zhuó hàn qiū   西 fēng chuī cāng tái
sōng tán yuè lěng sān gēng   què shēng huá bái
áo gōng yǐn sàn jiǔ bēi kōng   wàn lài xiāo sāo tiān biàn hēi
huì rán wèi zhǎng qín   shēng jiā shí pāi
hán chán míng   àn rán jiàn quán chēng chēng
tiāo lǒng niǎn huǎn   yuǎn tīng jìn tīng yuán shēng
shēng piāo yún píng   guó guān shān wàn chéng
jūn jiāng sān dié ěr   diào 調 zhōng huà chū píng shēng
kōng shēng   zhí téng shēn guī luò