赠唐充之兼简益中

宋代 吕本中
三年白沙看江山,可当中原故人面。今来千里逢故人,笑谈却作江山见。 江山故人不相远,平生志愿于君满。唐侯独立一代无,张侯与之来集枯。 老松本自岁寒外,良马不畏长途驱。饥年百室仰粟廪,暑路六月悬冰壶。 念昔关汪不相贷,视世好爵如机械。上书索去不作难,云我未了平生债。 后生少年延颈观,诸公故人思一快。基本未定天夺之,赖有君侯数人在。 龙媒已远风驭回,坐叹四海梁木摧。尔来老谢又继往,但觉眼界常尘埃。 长江无津出光怪,迥野入夜开风雷。此语不诬君可验,请君更讨防身剑。
sān nián bái shā kàn jiāng shān   dāng zhōng yuán rén miàn jīn lái qiān féng rén xiào   tán què zuò jiāng shān jiàn    
jiāng shān rén xiāng yuǎn   píng shēng zhì yuàn jūn mǎn táng hóu dài zhāng   hóu zhī lái    
lǎo sōng běn suì hán wài   liáng wèi cháng nián bǎi shì yǎng lǐn shǔ   liù yuè xuán bīng    
niàn guān wāng xiāng dài   shì shì hǎo jué xiè shàng shū suǒ zuò nán yún   wèi liǎo píng shēng zhài    
hòu shēng shào nián yán jǐng guān   zhū gōng rén kuài běn wèi dìng tiān duó zhī lài   yǒu jūn hòu shù rén zài    
lóng méi yuǎn fēng huí   zuò tàn hǎi liáng cuī ěr lái lǎo xiè yòu wǎng dàn   jué yǎn jiè cháng chén āi    
cháng jiāng jīn chū guāng guài   jiǒng kāi fēng léi jūn yàn qǐng   jūn gèng tǎo fáng shēn jiàn