赠石给事拱辰

明代 王世贞
烈士婴逆鳞,岂在明月珠。念欲醒睡龙,润泽四海枯。 我逢石中郎,白晰好丈夫。韶年入青琐,玉树含冰壶。 气塞指鹿臣,愿行斩马诛。封事八九条,一一社稷谟。 雷霆横白日,人鬼在须臾。九关虎豹号,魑魅亦揶揄。 一为蔺生叱,万发立头颅。捶摘纷下来,血肉顿模糊。 君家铁如意,欲碎红珊瑚。微贱何足言,毋乃圣德渝。 昨窥中兴诏,坐见海宇苏。惜哉反掌间,迷阳罥天衢。 岂不愿良臣,良臣不易图。搆茅漳伾傍,天锡万死躯。 朝与牧竖出,夕归樵父俱。贫无南山田,足挂牛角书。 余本骨体人,为君重踟蹰。男儿未盖棺,各自智其愚。 宇宙大茫茫,努力爱前驱。
liè shì yīng lín   zài míng yuè zhū niàn xǐng shuì lóng rùn   hǎi    
féng shí zhōng láng   bái hǎo zhàng sháo nián qīng suǒ   shù hán bīng    
sāi zhǐ 鹿 chén   yuàn xíng zhǎn zhū fēng shì jiǔ tiáo   shè    
léi tíng héng bái   rén guǐ zài jiǔ guān bào hào chī   mèi    
wèi lìn shēng chì   wàn tóu chuí zhāi fēn xià lai xuè   ròu dùn    
jūn jiā tiě   suì hóng shān wēi jiàn yán   nǎi shèng    
zuó kuī zhōng xīng zhào   zuò jiàn hǎi zāi fǎn zhǎng jiān   yáng juàn tiān    
yuàn liáng chén   liáng chén gòu máo zhāng bàng tiān   wàn    
cháo shù chū   guī qiáo pín nán shān tián   guà niú jiǎo shū    
běn rén   wèi jūn zhòng chí chú nán ér wèi gài guān   zhì    
zhòu máng máng   ài qián