赠蕊珠侍经潘常吉
一点红尘惹人心,蕊珠殿上堕遗簪。当时同降瑶台路,祇是于今彭鹤林。
梦到人间不知退,夜夜窗下调玉琴。笑指神霄归未得,绛阙清都烟霭深。
yì
一
diǎn
点
hóng
红
chén
尘
rě
惹
rén
人
xīn
心
,
ruǐ
蕊
zhū
珠
diàn
殿
shàng
上
duò
堕
yí
遗
zān
簪
dāng
。
shí
当
tóng
时
jiàng
同
yáo
降
tái
瑶
lù
台
qí
路
,
shì
祇
yú
是
jīn
于
péng
今
hè
彭
lín
鹤
林
。
mèng
梦
dào
到
rén
人
jiān
间
bù
不
zhī
知
tuì
退
,
yè
夜
yè
夜
chuāng
窗
xià
下
diào
调
yù
玉
qín
琴
xiào
。
zhǐ
笑
shén
指
xiāo
神
guī
霄
wèi
归
dé
未
jiàng
得
,
quē
绛
qīng
阙
dōu
清
yān
都
ǎi
烟
shēn
霭
深
。