赠人求赙

元代 吴澄
德甫死数月,家贫不能葬。其子泣告予,听之为惆怅。 予谓其子曰,今日汝宜往。汝父在世时,满眼知识广。 高闳惯奔走,所事尽豪爽。资财既饶裕,意气亦倜傥。 故人之子至,宁不动念想。生死见情谊,真实非勉强。 应有郭元振,钱送几万镪。应有柳仲涂,金馈几千两。 尧夫清廉吏,麦且五百饟。子瞻酸寒儒,绢且四十丈。 彼但抽毡毛,此已归泉壤。汝其试扣门,伫看赙盈帑。 予助嗟薄少,忝作汝父党。苏诗赠季明,鄙语谩相仿。
shù yuè   jiā pín néng zàng zi gào tīng   zhī wèi chóu chàng    
wèi yuē   jīn wǎng zài shì shí mǎn   yǎn zhī shí guǎng   广  
gāo hóng guàn bēn zǒu   suǒ shì jǐn háo shuǎng cái ráo   tǎng    
rén zhī zhì   níng dòng niàn xiǎng shēng jiàn qíng zhēn   shí fēi miǎn qiǎng    
yīng yǒu guō yuán zhèn   qián sòng wàn qiāng yīng yǒu liǔ zhòng jīn   kuì qiān liǎng    
yáo qīng lián   mài qiě bǎi xiǎng zi zhān suān hán juàn   qiě shí zhàng    
dàn chōu zhān máo   guī quán rǎng shì kòu mén zhù   kàn yíng tǎng    
zhù jiē báo shǎo   tiǎn zuò dǎng shī zèng míng   mán xiāng fǎng   仿