赠人

清代 顾炎武
杨朱见路岐,泫然涕沾臆。路旁多行人,一南一以北。 南北遂分手,去去焉所极。南指越裳山,北适毡裘国。 同在天地间,合并安可得。此去道路长,哀哉各努力。 步上太行山,盘石郁相抱。行人共太息,此是摧辀道。 前路无康庄,回车苦不早。闻君将有适,念此令人老。 山下有丈夫,穷年折芝草。不出岩谷间,长得颜色好。
yáng zhū jiàn   xuàn rán zhān páng duō xíng rén   nán běi
nán běi suì fēn shǒu   yān suǒ nán zhǐ yuè cháng shān   běi shì zhān qiú guó
tóng zài tiān jiān   bìng ān dào cháng   āi zāi
shàng tài háng shān   pán shí xiāng bào xíng rén gòng tài   shì cuī zhōu dào
qián kāng zhuāng   huí chē zǎo wén jūn jiāng yǒu shì   niàn lìng rén lǎo
shān xià yǒu zhàng   qióng nián zhé zhī cǎo chū yán jiān   zhǎng de yán hǎo