赠南道人

唐代 王质
露水班白未全白,长江大湖喜为客。西风渐少北风多,脚底路声行格格。 一袍两蹻都无馀,腰间一二三葫芦。生涯如此祇如此,如此如此无他须。 红黄瀰漫杂奔走,观旁亦有可人否。公卿将相总不问,蓑衣铁拐岂无有。 青山绿水逢迎时,亟来相报令吾知。戴起一顶青蒻笠,拖将七尺紫藤枝。 因缘渺茫多阻隔,斯人吾前亦不识。且吞溪玉濯心神,更揽月轮摩眼力。 摩到无明醉梦醒,挹袖拍肩须有人。
shuǐ bān bái wèi quán bái   cháng jiāng wèi fēng 西 jiàn shǎo běi fēng duō jiǎo   shēng xíng ge    
páo liǎng juē dōu   yāo jiān èr sān shēng      
hóng huáng màn bēn zǒu   guān páng yǒu rén fǒu gōng qīng jiàng xiàng zǒng wèn suō   tiě guǎi yǒu    
qīng shān 绿 shuǐ féng yíng shí   lái xiāng bào lìng zhī dài dǐng qīng ruò tuō   jiāng chǐ téng zhī    
yīn yuán miǎo máng duō   rén qián shí qiě tūn zhuó xīn shén gèng   lǎn yuè lún yǎn    
dào míng zuì mèng xǐng   xiù pāi jiān yǒu rén