赠马明生诗二首 其一

隋代 太真夫人
暂舍墉城内,命驾岱山阿。仰瞻太清阙,云楼郁嵯峨。 虚中有真人,来往河纷葩。炼形保自然,俯仰食太和。 朝朝九天王,夕馆还西华。流精可飞腾,吐纳养青芽。 至药非金石,风生自然歌。上下凌景霄,羽衣何婆娑。 五岳非妾室,玄都是我家。下看荣竞子,笃似蛙与蟆。 顾盼尘浊中,忧患自相罗。苟未悟妙旨,安事于琢磨。 祸凑由道泄,密慎福臻多。
zàn shě yōng chéng nèi   mìng jià dài shān ē yǎng zhān tài qīng quē yún   lóu cuó é    
zhōng yǒu zhēn rén   lái wǎng fēn liàn xíng bǎo rán   yǎng shí tài    
zhāo zhāo jiǔ tiān wáng   guǎn hái 西 huá liú jīng fēi téng   yǎng qīng    
zhì yào fēi jīn shí   fēng shēng rán shàng xià líng jǐng xiāo   suō    
yuè fēi qiè shì   xuán dōu shì jiā xià kàn róng jìng zi   shì    
pàn chén zhuó zhōng   yōu huàn xiāng luó gǒu wèi miào zhǐ ān   shì zhuó    
huò còu yóu dào xiè   shèn zhēn duō