赠马明生诗二首 其二

隋代 太真夫人
昔往昆陵宫,共讲天年延。金液虽可遐,示若太和仙。 仰登冥灵台,虚仙咏灵人。忽遇榑桑王,九老仙都真。 驾骖紫虬辇,灵颜一何鲜。启我寻长途,邀我自然津。 告以鸿飞术,授以玉胎篇。琼膏凝玄气,素女为我陈。 俯挹琳凤腴,仰止飘三天。云纲立尔步,五岳可暂还。 玄都安足远,蓬莱山脚间。传受相亲爱,结友为天人。 替即游形对,祸必无愚贤。秘则享无倾,泄则躯身颠。
wǎng kūn líng gōng   gòng jiǎng tiān nián yán jīn suī xiá   shì ruò tài xiān
yǎng dēng míng líng tái   xiān yǒng líng rén sāng wáng   jiǔ lǎo xiān dōu zhēn
jià cān qiú niǎn   líng yán xiān xún cháng   yāo rán jīn
gào hóng 鸿 fēi shù   shòu tāi piān qióng gāo níng xuán   wèi chén
lín fèng   yǎng zhǐ piāo sān tiān yún gāng ěr   yuè zàn hái
xuán dōu ān yuǎn   péng lái shān jiǎo jiān chuán shòu xiāng qīn ài   jié yǒu wèi tiān rén
yóu xíng duì   huò xián xiǎng qīng   xiè shēn diān