赠李长史歌

唐代 吴融
危栏压溪溪澹碧,翠袅红飘莺寂寂。此日长亭怆别离, 座中忽遇吹芦客。双攘轻袖当高轩,含商吐羽凌非烟。 初疑一百尺瀑布,八九月落香炉巅。又似鲛人为客罢, 迸泪成珠玉盘泻。碧珊瑚碎震泽中,金锒铛撼龟山下。 铿訇揭调初惊人,幽咽细声还感神。紫凤将雏叫山月, 玄兔丧子啼江春。咨嗟长史出人艺,如何值此艰难际。 可中长似承平基,肯将此为闲人吹。不是东城射雉处, 即应南苑斗鸡时。白樱桃熟每先赏,红芍药开长有诗。 卖珠曾被武皇问,薰香不怕贾公知。今来流落一何苦, 江南江北九寒暑。翠华犹在橐泉中,一曲梁州泪如雨。 长史长史听我语,从来艺绝多失所。罗君赠君两首诗, 半是悲君半自悲。
wēi lán dàn   cuì niǎo hóng piāo yīng cháng tíng chuàng bié  
zuò zhōng chuī shuāng rǎng qīng xiù dāng gāo xuān   hán shāng líng fēi yān
chū bǎi chǐ   jiǔ yuè luò xiāng diān yòu shì jiāo rén wéi  
bèng lèi chéng zhū pán xiè shān suì zhèn zhōng   jīn láng dāng hàn guī shān xià
kēng hōng jiē diào chū jīng rén   yōu shēng hái gǎn shén fèng jiāng chú jiào shān yuè  
xuán sàng zi jiāng chūn jiē zhǎng shǐ chū rén   zhí jiān nán
zhōng cháng shì chéng píng   kěn jiāng wèi xián rén chuī shì dōng chéng shè zhì chù  
yīng nán yuàn dòu shí bái yīng táo shú měi xiān shǎng   hóng sháo yào kāi cháng yǒu shī
mài zhū céng bèi huáng wèn   xūn xiāng jiǎ gōng zhī jīn lái liú luò  
jiāng nán jiāng běi jiǔ hán shǔ cuì huá yóu zài tuó quán zhōng   liáng zhōu lèi
zhǎng shǐ zhǎng shǐ tīng   cóng lái jué duō shī suǒ luó jūn zèng jūn liǎng shǒu shī  
bàn shì bēi jūn bàn bēi