贈李長史歌

唐代 吳融
危欄壓溪溪澹碧,翠裊紅飄鶯寂寂。此日長亭愴別離, 座中忽遇吹蘆客。雙攘輕袖當高軒,含商吐羽凌非煙。 初疑一百尺瀑布,八九月落香爐巔。又似鮫人為客罷, 迸淚成珠玉盤瀉。碧珊瑚碎震澤中,金鋃鐺撼龜山下。 鏗訇揭調初驚人,幽咽細聲還感神。紫鳳將雛叫山月, 玄兔喪子啼江春。咨嗟長史出人藝,如何值此艱難際。 可中長似承平基,肯將此為閒人吹。不是東城射雉處, 即應南苑鬥雞時。白櫻桃熟每先賞,紅芍藥開長有詩。 賣珠曾被武皇問,薰香不怕賈公知。今來流落一何苦, 江南江北九寒暑。翠華猶在橐泉中,一曲梁州淚如雨。 長史長史聽我語,從來藝絕多失所。羅君贈君兩首詩, 半是悲君半自悲。
wēi lán dàn   cuì niǎo hóng piāo yīng cháng tíng chuàng bié  
zuò zhōng chuī shuāng rǎng qīng xiù dāng gāo xuān   hán shāng líng fēi yān
chū bǎi chǐ   jiǔ yuè luò xiāng diān yòu shì jiāo rén wéi  
bèng lèi chéng zhū pán xiè shān suì zhèn zhōng   jīn láng dāng hàn guī shān xià
kēng hōng jiē diào 調 chū jīng rén   yōu shēng hái gǎn shén fèng jiāng chú jiào shān yuè  
xuán sàng zi jiāng chūn jiē zhǎng shǐ chū rén   zhí jiān nán
zhōng cháng shì chéng píng   kěn jiāng wèi xián rén chuī shì dōng chéng shè zhì chù  
yīng nán yuàn dòu shí bái yīng táo shú měi xiān shǎng   hóng sháo yào kāi cháng yǒu shī
mài zhū céng bèi huáng wèn   xūn xiāng jiǎ gōng zhī jīn lái liú luò  
jiāng nán jiāng běi jiǔ hán shǔ cuì huá yóu zài tuó quán zhōng   liáng zhōu lèi
zhǎng shǐ zhǎng shǐ tīng   cóng lái jué duō shī suǒ luó jūn zèng jūn liǎng shǒu shī  
bàn shì bēi jūn bàn bēi