赠刘司马时雍
纷纷末路竞先驰,安石东山起独迟。声望在人真不偶,功名到手可终辞。
虚襟且愿收群策,惫力仍烦治乱丝。中国于今相司马,边陲得似去年时。
fēn
纷
fēn
纷
mò
末
lù
路
jìng
竞
xiān
先
chí
驰
,
ān
安
shí
石
dōng
东
shān
山
qǐ
起
dú
独
chí
迟
shēng
。
wàng
声
zài
望
rén
在
zhēn
人
bù
真
ǒu
不
gōng
偶
,
míng
功
dào
名
shǒu
到
kě
手
zhōng
可
cí
终
辞
。
xū
虚
jīn
襟
qiě
且
yuàn
愿
shōu
收
qún
群
cè
策
,
bèi
惫
lì
力
réng
仍
fán
烦
zhì
治
luàn
乱
sī
丝
zhōng
。
guó
中
yú
国
jīn
于
xiāng
今
sī
相
mǎ
司
biān
马
,
chuí
边
de
陲
sì
得
qù
似
nián
去
shí
年
时
。