赠李士云

宋代 王安石
李子山水人,而常寓城郭。 毫端出窈窕,心手初不著。 我闻大梵天,擎跨鸡孔雀。 执铃扬赤幡,浩劫净无作。 仕哉子能图,可以慰寂寞。 相与验其真,他年在寥廓。
zi shān shuǐ rén   ér cháng chéng guō
háo duān chū yǎo tiǎo   xīn shǒu chū zhù
wén fàn tiān   qíng kuà kǒng què
zhí líng yáng chì fān   hào jié jìng zuò
shì zāi zi néng   wèi
xiāng yàn zhēn   nián zài liáo kuò