赠临上人

宋代 许棐
绕湖山叠翠,师住最高层。野偈书林叶,茶铛煮涧冰。 松筠为道友,日月是禅灯。傥许分峰隐,甘为有发僧。
rào shān dié cuì   shī zhù zuì gāo céng shū lín chá   chēng zhǔ jiàn bīng    
sōng yún wéi dào yǒu   yuè shì chán dēng tǎng fēn fēng yǐn gān   wèi yǒu sēng