贈臨上人

宋代 許棐
繞湖山疊翠,師住最高層。野偈書林葉,茶鐺煮澗冰。 松筠為道友,日月是禪燈。儻許分峰隱,甘為有發僧。
rào shān dié cuì   shī zhù zuì gāo céng shū lín chá   chēng zhǔ jiàn bīng    
sōng yún wéi dào yǒu   yuè shì chán dēng tǎng fēn fēng yǐn gān   wèi yǒu sēng