赠李伯承之新喻令

明代 王世贞
平生寡所识,识君恨不早。到处诵新诗,山东李白好。 岂无长安一席地,令汝却向青门道。道傍车马何喧阗,我欲试奏钟期弦。 柔丝弱指冻不发,玉轸金徽空自怜。掩泪持将赠君子,相随锦囊行万里。 吟龙高调结冰霜,别鹤孤怀寄山水。宓子风流竟惘然,遥传清响下吴天。 期君一鼓南薰什,莫咏琵琶江上篇。
píng shēng guǎ suǒ shí   shí jūn hèn zǎo dào chù sòng xīn shī shān   dōng bái hǎo    
cháng ān   lìng què xiàng qīng mén dào dào bàng chē xuān tián   shì zòu zhōng xián    
róu ruò zhǐ dòng   zhěn jīn huī kōng lián yǎn lèi chí jiāng zèng jūn zi xiāng   suí jǐn náng xíng wàn    
yín lóng gāo diào jié bīng shuāng   bié huái 怀 shān shuǐ fēng liú jìng wǎng rán yáo   chuán qīng xiǎng xià tiān    
jūn nán xūn shén   yǒng pa jiāng shàng piān