赠况山人

明代 王鏊
姑苏入国朝,守也谁第一。况侯江右来,经纬气郁硉。 薙顽境界清,减税茕嫠殖。所以吴下人,至今感至骨。 空山掩关卧,有士叩蓬荜。云是况家孙,兼邃青乌术。 洞庭白沙间,为我卜窀穸。茫茫彼云山,莫此云最吉。 侯政自堪思,生意尤款密。胡能终偃蹇,命车还一出。 我生本悠悠,世事仍咄咄。生前且莫料,身后谁能诘。 青松白石间,与子坐终日。勿言身后事,且尽杯中物。
guó cháo   shǒu shuí kuàng hóu jiāng yòu lái jīng   wěi    
wán jìng jiè qīng   jiǎn shuì qióng zhí suǒ xià rén zhì   jīn gǎn zhì    
kōng shān yǎn guān   yǒu shì kòu péng yún shì kuàng jiā sūn jiān   suì qīng shù    
dòng tíng bái shā jiān   wèi bo zhūn máng máng yún shān   yún zuì    
hóu zhèng kān   shēng yóu kuǎn néng zhōng yǎn jiǎn mìng   chē hái chū    
shēng běn yōu yōu   shì shì réng duō duō shēng qián qiě liào shēn   hòu shuí néng    
qīng sōng bái shí jiān   zi zuò zhōng yán shēn hòu shì qiě   jǐn bēi zhōng