赠孔徵君

清代 成鹫
住世不必丹砂床,清心寡欲岁月长。应世不必风云会,功成名遂身须退。 遁世不必颍水滨,良田方寸无嚣尘。君不见墩山之下孔巢父,远溯尼山称鼻祖。 出身事业继萧曹,中年归隐称三高。教子一经绍家学,二难矫若云中鹤。 大儿仲谋次士龙,文章道德绳乃翁。我翁当今正黄耇,高风传遍时人口。 晚年好道礼金仙,寻僧卜筑溪桥边。祇园布金推长者,閒来更缬东林社。 玉麈风生四座清,地炉火热蚯蚓鸣。高谈话到日西夕,策杖归来问耕织。 运筹声与读书声,灯下儿孙笑不停。尽道我翁真矍铄,地上行仙解行乐。 井干桐飘一叶初,我翁寿考悬雕弧。朝来洗爵劝翁饮,沉醉风前花似锦。 醉摘花枝插鬓边,参差笑倒东林禅。曰翁真似庞居士,了得心空须及第。 一门尽入选官场,满床牙笏卜诸郎。留将选佛一句话,不妨独步还高誇。 墩山看似寿山高,慧炬双辉长不夜。
zhù shì dān shā chuáng   qīng xīn guǎ suì yuè zhǎng yìng shì fēng yún huì gōng   chéng míng suì shēn tuì   退  
dùn shì yǐng shuǐ bīn   liáng tián fāng cùn xiāo chén jūn jiàn dūn shān zhī xià kǒng cháo yuǎn   shān chēng    
chū shēn shì xiāo cáo   zhōng nián guī yǐn chēng sān gāo jiào jīng shào jiā xué èr   nán jiǎo ruò yún zhōng    
ér zhòng móu shì lóng   wén zhāng dào shéng nǎi wēng wēng dāng jīn zhèng huáng gǒu gāo   fēng chuán biàn shí rén kǒu    
wǎn nián hǎo dào jīn xiān   xún sēng zhù qiáo biān yuán jīn tuī zhǎng zhě xián   lái gèng xié dōng lín shè    
zhǔ fēng shēng zuò qīng   huǒ qiū yǐn míng gāo tán huà dào 西   zhàng guī lái wèn gēng zhī    
yùn chóu shēng shū shēng   dēng xià ér sūn xiào tíng jǐn dào wēng zhēn jué shuò   shàng xíng xiān jiě xíng    
jǐng gàn tóng piāo chū   wēng shòu 寿 kǎo xuán diāo zhāo lái jué quàn wēng yǐn chén   zuì fēng qián huā shì jǐn    
zuì zhāi huā zhī chā bìn biān   cēn xiào dào dōng lín chán yuē wēng zhēn páng shì liǎo   de xīn kōng    
mén jǐn xuǎn guān chǎng   mǎn chuáng bo zhū láng liú jiāng xuǎn huà   fáng hái gāo kuā    
dūn shān kàn shòu 寿 shān gāo   huì shuāng huī zhǎng