赠可上人

唐代 李洞
寺门和鹤倚香杉,月吐秋光到思嚵。将法传来穿泱漭, 把诗吟去入嵌岩。模糊书卷烟岚滴,狼藉衣裳瀑布缄。 不断清风牙底嚼,无因内殿得名衔。
mén xiāng shān   yuè qiū guāng dào chán jiāng chuán lái chuān 穿 yāng mǎng  
shī yín qiàn yán shū juàn yān lán   láng shang jiān
duàn qīng fēng jué   yīn nèi diàn 殿 míng xián