赠觉师

宋代 洪迈
觉师儒门秀,脱屣世故早。 那知轩冕味,夙悟心已槁。 惟余章句习,心境时相恼。 如人生於齐,而即楚乡老。 虽遭楚人咻,微音或清好。 固无益生死,亦未妨至道。 家山亦何有,肮脏衣间窖。 丛林选佛场,一掷想盆倒。 云何慰故居,挽仰待华皓。 他年空手归,子语吾为老。 幸分曹溪水,万刧付一澡。
jué shī mén xiù   tuō shì zǎo  
zhī xuān miǎn wèi   xīn gǎo  
wéi zhāng   xīn jìng shí xiāng nǎo  
rén shēng   ér chǔ xiāng lǎo  
suī zāo chǔ rén xiū   wēi yīn huò qīng hǎo  
shēng   wèi fáng zhì dào  
jiā shān yǒu   āng zāng jiān jiào  
cóng lín xuǎn chǎng   zhì xiǎng pén dào  
yún wèi   wǎn yǎng dài huá hào  
nián kōng shǒu guī   zi wèi lǎo  
xìng fēn cáo shuǐ   wàn jié zǎo