赠浃上人一上人

宋代 吕本中
君行南山南,我在北山北。不闻浴鹄白,但见染丝黑。 老境欲垂垂,快意须得得。孰知百雉坚,而有一日克。 浃如涧底松,纵老终不踣。一如云间鹤,不复可羁勒。 我如千里风,遇此两鸿鹄。明珠脱氛翳,晓日破昏塞。 宿障不尽除,胸次犹笔墨。君看说诗口,乃是拔山力。 冷霜卧偃蹇,岁月饱封殖。谁能窥藩篱,未易得阃阈。 政当敛光芒,不必须缘饰。相从无何乡,败衲依破裓。 更令好事人,妙语添一则。
jūn xíng nán shān nán   zài běi shān běi wén bái dàn   jiàn rǎn hēi    
lǎo jìng chuí chuí   kuài de de shú zhī bǎi zhì jiān ér   yǒu    
jiā jiàn sōng   zòng lǎo zhōng yún jiān      
qiān fēng   liǎng hóng 鸿 míng zhū tuō fēn xiǎo   hūn sāi    
宿 zhàng jìn chú   xiōng yóu jūn kàn shuō shī kǒu nǎi   shì shān    
lěng shuāng yǎn jiǎn   suì yuè bǎo fēng zhí shuí néng kuī fān wèi   kǔn    
zhèng dāng liǎn guāng máng   yuán shì xiāng cóng xiāng bài      
gèng lìng hǎo shì rén   miào tiān