赠江瞻道

宋代 张耒
我行于四方,其所急者友。 呜呼得之难,百不一邂逅。 人心不可齐,若十指于手。 随其短与长,亦各有所取。 刚或硬而折,柔有弱而仆。 质良文不扬,中美外莫副。 宽壶泛以枵,狭盎迫而陋。 此犹其大概,琐琐难悉究。 譬如选长材,弃百不一有。 其间虽得之,犹或烦矫揉。 我友居淮滨,饮德悉自幼。 岂期羁旅间,乃获间謦欬。 嗟君如美玉,外彻中乃厚。 埋藏困尘埃,要以不可垢。 他人十不一,子乃得八九。 余亏能几何,不待勉而就。 乃知昔求艰,特以见未久。 但忧奔莫及,敢惮喘而走。 我心子所知,濩豁无所囿。 是以行于世,往往得嘲诟。 人才如其面,不自知好丑。 立之明监前,乃见其可否。 子于我无嫌,告我当苦口, 惟我于改过,窃不敢自后。 嗟予迫饥寒,子亦迎五斗。 何当两有归,投老作邻叟。
xíng fāng   suǒ zhě yǒu  
zhī nán   bǎi xiè hòu  
rén xīn   ruò shí zhǐ shǒu  
suí duǎn zhǎng   yǒu suǒ  
gāng huò yìng ér zhé   róu yǒu ruò ér  
zhì liáng wén yáng   zhōng měi wài  
kuān fàn xiāo   xiá àng ér lòu  
yóu gài   suǒ suǒ nán jiū  
xuǎn cháng cái   bǎi yǒu  
jiān suī zhī   yóu huò fán jiǎo róu  
yǒu huái bīn   yǐn yòu  
jiān   nǎi huò jiān qǐng kài  
jiē jūn měi   wài chè zhōng nǎi hòu  
mái cáng kùn chén āi   yào gòu  
rén shí   zi nǎi jiǔ  
kuī néng   dài miǎn ér jiù  
nǎi zhī qiú jiān   jiàn wèi jiǔ  
dàn yōu bēn   gǎn dàn chuǎn ér zǒu  
xīn suǒ zhī   huò huō suǒ yòu  
shì xíng shì   wǎng wǎng cháo gòu  
rén cái miàn   zhī hǎo chǒu  
zhī míng jiān qián   nǎi jiàn fǒu  
zi xián   gào dāng kǒu  
wéi gǎi guò   qiè gǎn hòu  
jiē hán   zi yíng dǒu  
dāng liǎng yǒu guī   tóu lǎo zuò lín sǒu