赠黄岁登 其一

清代 戴梓
嗟尔名门后,垂髫值乱离。思亲寒食节,吊影落花时。 云海音书渺,冰霜涕泪滋。长斋依古佛,自忏命多奇。
jiē ěr míng mén hòu   chuí tiáo zhí luàn qīn hán shí jié diào   yǐng luò huā shí    
yún hǎi yīn shū miǎo   bīng shuāng lèi cháng zhāi   chàn mìng duō