贈黃歲登 其一

清代 戴梓
嗟爾名門後,垂髫值亂離。思親寒食節,弔影落花時。 雲海音書渺,冰霜涕淚滋。長齋依古佛,自懺命多奇。
jiē ěr míng mén hòu   chuí tiáo zhí luàn qīn hán shí jié diào   yǐng luò huā shí    
yún hǎi yīn shū miǎo   bīng shuāng lèi cháng zhāi   chàn mìng duō