赠黄安期推官

宋代 刘攽
退之谪阳山,始得区生喜。其后迁揭阳,颇复称赵子。 穷荒非人境,瘴海绝涯涘。亲识久去眼,此言不到耳。 所欢诚易为,未必尽洵美。谕如逃虚空,闻人足音尔。 我来衡山阳,情况本异此。一意等万殊,何尝分远迩。 四海皆兄弟,蛮貊固州里。而于择友间,颇戒不如己。 乃得黄夫子,风韵淡如水。为学本之性,言文贯于理。 遗我累幅书,磊落字盈纸。不诡亦不矫,不华仍不俚。 胡为连城珍,韫藏椟与匦。赏心一何快,区赵非所拟。 昔我在朝廷,尝得二三士。声名未振发,自任以为耻。 于今复何能,有志而已矣。譬将助飞迁,身方在泥滓。 作诗写吾心,词殚意未已。
tuì 退 zhī zhé yáng shān   shǐ shēng hòu qiān jiē yáng   chēng zhào zi    
qióng huāng fēi rén jìng   zhàng hǎi jué qīn shí jiǔ yǎn   yán dào ěr    
suǒ huān chéng wèi   wèi jǐn xún měi táo kōng wén   rén yīn ěr    
lái héng shān yáng   qíng kuàng běn děng wàn shū   cháng fēn yuǎn ěr    
hǎi jiē xiōng   mán zhōu ér yǒu jiān   jiè    
nǎi huáng   fēng yùn dàn shuǐ wéi xué běn zhī xìng yán   wén guàn    
lèi shū   lěi luò yíng zhǐ guǐ jiǎo   huá réng    
wéi lián chéng zhēn   yùn cáng guǐ shǎng xīn kuài   zhào fēi suǒ    
zài cháo tíng   cháng èr sān shì shēng míng wèi zhèn   rèn wéi chǐ    
jīn néng   yǒu zhì ér jiāng zhù fēi qiān shēn   fāng zài    
zuò shī xiě xīn   dān wèi