赠画梅吴雪坞

宋代 谢枋得
冷凝寒极雪漫漫,天下无人知袁安。 起来门前问梅竹,吾友可以话岁寒。 岁寒心肠似铁石,不与万木同摧残。 有时醉中画梅竹,沤钧只在掌握间。 人生莫与天争巧,上帝一见开笑颜。 八极俗物不足道,千年陈人无可观。 谁人奈得此雪过,春风去后终须还。 千红万紫争烂熳,梅竹携手隐空山。 皋陶庭坚不祀苦,程婴杵臼存孤难。 岂无当门独立者,五更风雪不相干。
lěng níng hán xuě màn màn   tiān xià rén zhī yuán ān  
lai mén qián wèn méi zhú   yǒu huà suì hán  
suì hán xīn cháng shì tiě shí   wàn tóng cuī cán  
yǒu shí zuì zhōng huà méi zhú   ōu jūn zhī zài zhǎng jiān  
rén shēng tiān zhēng qiǎo   shàng jiàn kāi xiào yán  
dào   qiān nián chén rén guān  
shuí rén nài xuě guò   chūn fēng hòu zhōng hái  
qiān hóng wàn zhēng làn màn   méi zhú xié shǒu yǐn kōng shān  
gāo yáo tíng jiān   chéng yīng chǔ jiù cún nán  
dàng mén zhě   gēng fēng xuě xiāng gān