贈畫梅吳雪塢

宋代 謝枋得
冷凝寒極雪漫漫,天下無人知袁安。 起來門前問梅竹,吾友可以話歲寒。 歲寒心腸似鐵石,不與萬木同摧殘。 有時醉中畫梅竹,漚鈞只在掌握間。 人生莫與天爭巧,上帝一見開笑顏。 八極俗物不足道,千年陳人無可觀。 誰人奈得此雪過,春風去後終須還。 千紅萬紫爭爛熳,梅竹攜手隱空山。 皋陶庭堅不祀苦,程嬰杵臼存孤難。 豈無當門獨立者,五更風雪不相干。
lěng níng hán xuě màn màn   tiān xià rén zhī yuán ān  
lai mén qián wèn méi zhú   yǒu huà suì hán  
suì hán xīn cháng shì tiě shí   wàn tóng cuī cán  
yǒu shí zuì zhōng huà méi zhú   ōu jūn zhī zài zhǎng jiān  
rén shēng tiān zhēng qiǎo   shàng jiàn kāi xiào yán  
dào   qiān nián chén rén guān  
shuí rén nài xuě guò   chūn fēng hòu zhōng hái  
qiān hóng wàn zhēng làn màn   méi zhú xié shǒu yǐn kōng shān  
gāo yáo tíng jiān   chéng yīng chǔ jiù cún nán  
dàng mén zhě   gēng fēng xuě xiāng gān