赠横山人王清

明代 王鏊
与子同家湖上山,烟波浩渺东西间。长江万里每独往,落日孤云时共还。 澧兰折得须我遗,湘竹种成谁与删。不须更作招隐赋,石上桂树丛生斑。
zi tóng jiā shàng shān   yān hào miǎo dōng 西 jiān cháng jiāng wàn měi wǎng luò   yún shí gòng hái    
lán zhé   xiāng zhú zhǒng chéng shuí shān gèng zuò zhāo yǐn shí   shàng guì shù cóng shēng bān