赠关彦长

宋代 陈师道
少年初识字,已诵子虚赋。 尝疑天上人,已离人间去。 蹉跎二十年,久自叹迟暮。 倦游梁宋间,郤踏江湖路。 此地始逢君,秋阳破朝雾。 白首鬓毛新,青衫颜色故。 问君胡为然,竟坐文字误。 人事久难知,高才常不遇。 论人较贤智,富贵宁在数。 不见竹林诗,山王俱不与。 湖塘发高兴,山林有佳处。 迨此闲暇时,观游莫辞屡。 功名如附赘,得失何用顾。 但当勤秉烛,长愿随杖屦。
shào nián chū shí   sòng  
cháng tiān shàng rén   rén jiān  
cuō tuó èr shí nián   jiǔ tàn chí  
juàn yóu liáng sòng jiān   jiāng  
shǐ féng jūn   qiū yáng cháo  
bái shǒu bìn máo xīn   qīng shān yán  
wèn jūn wéi rán   jìng zuò wén  
rén shì jiǔ nán zhī   gāo cái cháng  
lùn rén jiào xián zhì   guì níng zài shù  
jiàn zhú lín shī   shān wáng  
táng gāo xīng   shān lín yǒu jiā chǔ  
dài xián xiá shí   guān yóu  
gōng míng zhuì   shī yòng  
dàn dāng qín bǐng zhú   zhǎng yuàn suí zhàng