赠广淳破衣

宋代 顾逢
禅外亲文墨,年来更用情。 三椽趺坐后,彻晓读书声。 破砚雨窗润,孤灯雪屋明。 更参诸大老,莫计万山程。
chán wài qīn wén   nián lái gèng yòng qíng  
sān chuán zuò hòu   chè xiǎo shū shēng  
yàn chuāng rùn   dēng xuě míng  
gèng cān zhū lǎo   wàn shān chéng