贈廣淳破衣

宋代 顧逢
禪外親文墨,年來更用情。 三椽趺坐後,徹曉讀書聲。 破硯雨窗潤,孤燈雪屋明。 更參諸大老,莫計萬山程。
chán wài qīn wén   nián lái gèng yòng qíng  
sān chuán zuò hòu   chè xiǎo shū shēng  
yàn chuāng rùn   dēng xuě míng  
gèng cān zhū lǎo   wàn shān chéng