赠芳园主人

清代 戴梓
芳园主人清且豪,眉间紫气双峰高。读书石室不知倦,行将上苑鞭春骄。 桃花李花烂兰阁,兰阁妆成斗纷错。轻扬罗袂倚春风,桃李一时甘委落。 可儿膝下初成语,神彩英英濯春雨。也解宫花喜欲探,一枝即霸欢传与。 虎头已往繇不逢,人间何处求良工。欲将此意写尺幅,眼镜不明心徒空。 逸情静虑閒拈颖,渲粉浮脂神莫并。何能飞胁上高天,手曳双星下参井。 等閒楮墨成灵砂,干春朗秀悬娇影。
fāng yuán zhǔ rén qīng qiě háo   méi jiān shuāng fēng gāo shū shí shì zhī juàn xíng   jiāng shàng yuàn biān chūn jiāo    
táo huā huā làn lán   lán zhuāng chéng dòu fēn cuò qīng yáng luó mèi chūn fēng táo   shí gān wěi luò    
ér xià chū chéng   shén cǎi yīng yīng zhuó chūn jiě gōng huā tàn   zhī huān chuán    
tóu wǎng yáo féng   rén jiān chǔ qiú liáng gōng jiāng xiě chǐ yǎn   jìng míng xīn kōng    
qíng jìng xián niān yǐng   xuàn fěn zhī shén bìng néng fēi xié shàng gāo tiān shǒu   shuāng xīng xià cān jǐng    
děng xián chǔ chéng líng shā   gàn chūn lǎng xiù xuán jiāo yǐng