赠戴渔

唐代 王质
李氏小房何必庐,颜氏心斋自有书。吾衰久矣不复梦,子归求之师有馀。 千春杏花开阙里,万代风声吟舞雩。静听犹闻唤回也,惊起不觉呼参乎。 茫茫空里撮不得,历历个中殊不疏。一点外皆閒事业,三声中有大工夫。 莫欺山东老王质,拨醒江南穷戴渔。若逢有眼但举似,漫敲此骨真何如。 能于灵府钻三寸,敢许孟门增一徒。清风各自在何处,明月相看元不孤。 他还见汝不见汝,定是故吾非故吾。
shì xiǎo fáng   yán shì xīn zhāi yǒu shū shuāi jiǔ mèng zi   guī qiú zhī shī yǒu    
qiān chūn xìng huā kāi quē   wàn dài fēng shēng yín jìng tīng yóu wén huàn huí jīng   jué cān    
máng máng kōng cuō   zhōng shū shū diǎn wài jiē xián shì sān   shēng zhōng yǒu gōng    
shān dōng lǎo wáng zhì   xǐng jiāng nán qióng dài ruò féng yǒu yǎn dàn màn   qiāo zhēn    
néng líng zuān sān cùn   gǎn mèng mén zēng qīng fēng zai chǔ míng   yuè xiàng kàn yuán    
hái jiàn jiàn   dìng shì fēi