赠程立方国学

清代 陈恭尹
君家职方吾老友,其人爱士不离口。往时寄我都下书,君名每见新篇后。 十四年来宿草生,而君为客五羊城。三四过我始一值,长身赤面神尤清。 卞和几刖连城璧,杜甫方为老宾客。日观东寻泰岳碑,天津西笑长安酒。 徘徊岭外再经秋,车马因人遍十州。海天万里豁心眼,珊瑚火齐资冥搜。 新诗示我殊开爽,往帙虽多今更长。只将妙笔写高深,不与时流为俯仰。 平生意气已心倾,况是山阳晚笛声。如何咫尺仍千里,不及东风共听莺。
jūn jiā zhí fāng lǎo yǒu   rén ài shì kǒu wǎng shí xià shū   jūn míng měi jiàn xīn piān hòu
shí nián lái 宿 cǎo shēng   ér jūn wèi yáng chéng sān guò shǐ zhí   cháng shēn chì miàn shén yóu qīng
biàn yuè lián chéng   fāng wèi lǎo bīn guān dōng xún tài yuè bēi   tiān jīn 西 xiào cháng ān jiǔ
pái huái lǐng wài zài jīng qiū   chē yīn rén biàn shí zhōu hǎi tiān wàn huō xīn yǎn   shān huǒ míng sōu
xīn shī shì shū kāi shuǎng   wǎng zhì suī duō jīn gèng zhǎng zhǐ jiāng miào xiě gāo shēn   shí liú wèi yǎng
píng shēng xīn qīng   kuàng shì shān yáng wǎn shēng zhǐ chǐ réng qiān   dōng fēng gòng tīng yīng