赠笔生杨日新

宋代 陆文圭
雪屋夜明寒,引纸一长吁。 贫无食肉相,颇悔身业儒。 晨出生谒人,被褐而长须。 颖脱殊不喜,文翰定自娱。 自言中山徒,常与陈玄俱。 醉曾挥草圣,閒或写桃符。 最爱王逸少,勉随刘寄奴。 嗟生不自惜,貌泽神亦枯。 世多宏肇辈,幸我非二苏。
xuě míng hán   yǐn zhǐ cháng  
pín shí ròu xiāng   huǐ shēn  
chén chū shēng rén   bèi ér cháng  
yǐng tuō shū   wén hàn dìng  
yán zhōng shān   cháng chén xuán  
zuì céng huī cǎo shèng   xián huò xiě táo  
zuì ài wáng shǎo   miǎn suí liú  
jiē shēng   mào shén  
shì duō hóng zhào bèi   xìng fēi èr