赠笔工柳之庠

宋代 王之道
我昔丞历阳,好笔得柳生。 维时习治久,群盗方纵横。 生售数毛颖,一一简择精。 作字可人意,为我供笔耕。 不知二十年。天下乃复平。 尔贫技不售,我因功无成。 布衫负篛笠,羸然过柴荆。 我老废读书,无意游管城。 千钱与斗米,聊尔饷此行。 归家饱妻子,一笑嘲彭亨。
chéng yáng   hǎo liǔ shēng
wéi shí zhì jiǔ   qún dào fāng zòng héng
shēng shòu shù máo yǐng   jiǎn jīng
zuò rén   wèi gōng gēng
zhī èr shí nián tiān xià nǎi píng
ěr pín shòu   yīn gōng chéng
shān ruò   léi rán guò chái jīng
lǎo fèi shū   yóu guǎn chéng
qiān qián dòu   liáo ěr xiǎng xíng
guī jiā bǎo   xiào cháo péng hēng