贈筆工柳之庠

宋代 王之道
我昔丞歷陽,好筆得柳生。 維時習治久,群盜方縱橫。 生售數毛穎,一一簡擇精。 作字可人意,為我供筆耕。 不知二十年。天下乃復平。 爾貧技不售,我因功無成。 布衫負篛笠,羸然過柴荊。 我老廢讀書,無意游管城。 千錢與斗米,聊爾餉此行。 歸家飽妻子,一笑嘲彭亨。
chéng yáng   hǎo liǔ shēng
wéi shí zhì jiǔ   qún dào fāng zòng héng
shēng shòu shù máo yǐng   jiǎn jīng
zuò rén   wèi gōng gēng
zhī èr shí nián tiān xià nǎi píng
ěr pín shòu   yīn gōng chéng
shān ruò   léi rán guò chái jīng
lǎo fèi shū   yóu guǎn chéng
qiān qián dòu   liáo ěr xiǎng xíng
guī jiā bǎo   xiào cháo péng hēng