赠别张清夫还吴

元代 范梈
新雨不作泥,钩辀树上啼。征夫怀远路,家在太湖西。 别家今几度,杨柳江边树。念乡车轮下,渐是中年路。 万事中年尚可期,人生且莫长别离。长别离,向何方。 九江落花清浦香,王雎斑斑凫乳黄。南望不见三高堂,奈何游子思故乡。 我家诸公济时早,功成身退合天道。当时未必知者贤,挽不回之卧烟岛。 后来阅尽亏成事,始识从之去时好。我不能赤手缚虹霓,又不能委身同草木。 生逢尧舜世,肯受泥涂辱。昨者误奋龙门雷,蝘蜓嘲之自云足。 忧来举觞酹白日,唯有皇天照空谷。张公子,吴江生,我有千载意,不羡身后名。 为君写作赠行曲,曲中铿戛难为明。君行不听我意平,明日买船棹秋声。 亦欲东下窥蓬瀛,飘然此去白玉京,须卿禹穴来相迎。 相迎未见须相待,客行虽迟心未改。
xīn zuò   gōu zhōu shù shàng zhēng huái 怀 yuǎn   jiā zài tài 西
bié jiā jīn   yáng liǔ jiāng biān shù niàn xiāng chē lún xià   jiàn shì zhōng nián
wàn shì zhōng nián shàng   rén shēng qiě zhǎng bié zhǎng bié   xiàng fāng
jiǔ jiāng luò huā qīng xiāng   wáng bān bān huáng nán wàng jiàn sān gāo táng   nài yóu xiāng
jiā zhū gōng shí zǎo   gōng chéng shēn tuì 退 tiān dào dāng shí wèi zhī zhě xián   wǎn huí zhī yān dǎo
hòu lái yuè jǐn kuī chéng shì   shǐ shí cóng zhī shí hǎo néng chì shǒu hóng   yòu néng wěi shēn tóng cǎo
shēng féng yáo shùn shì   kěn shòu zuó zhě fèn lóng mén léi   yǎn tíng cháo zhī yún
yōu lái shāng lèi bái   wéi yǒu huáng tiān zhào kōng zhāng gōng   jiāng shēng   yǒu qiān zǎi   xiàn shēn hòu míng
wèi jūn xiě zuò zèng xíng   zhōng kēng jiá nán wéi míng jūn xíng tīng píng   míng mǎi chuán zhào qiū shēng
dōng xià kuī péng yíng   piāo rán bái jīng   qīng xué lái xiāng yíng
xiāng yíng wèi jiàn xiāng dài   xíng suī chí xīn wèi gǎi