赠别义兴林尹迁官

明代 唐顺之
移家本为采山薇,茂宰风流更可依。满径蓬蒿频问讯,开尊竹石几忘归。 高才岂得淹黄绶,野性惟甘卧薜衣。今日河梁送君后,柴关车马又应稀。
jiā běn wèi cǎi shān wēi   mào zǎi fēng liú gèng mǎn jìng péng hāo pín wèn xùn kāi   zūn zhú shí wàng guī    
gāo cái de yān huáng shòu   xìng wéi gān jīn liáng sòng jūn hòu chái   guān chē yòu yīng